CHƯƠNG 16: KHỔ NHỤC KẾ VÀ TIN ÐỒN
Ðể dứt điểm sự phiền phức từ phía Công chúa và khiến các đại thần không thể ép mình cầu thân, A Chiêu bàn với Nhược Vi thực hiện một kế hoạch táo bạo.
Sáng hôm sau, khắp kinh thành xôn xao tin vị tiểu tiên sinh tài hoa – người vừa giúp Thái hậu giải được ván cờ vây ngàn năm – đột ngột ho ra máu, ngất xỉu ngay giữa phố. Nhược Vi đóng vai người vợ hiền thục, ôm lấy phu quân đang “hôn mê”, khóc đến mức ngất đi mấy lần.
Trong mật thất của quán trọ, A Chiêu đang nằm trên giường, mặt bôi một lớp phấn trắng bệch, đôi môi nhợt nhạt. Nhược Vi mang thuốc đến, thấy hắn vẫn đang nằm đọc sổ sách về vụ án tham ô năm xưa.
“Chàng còn tâm trí đọc cái này sao? Cả kinh thành đang đồn chàng sắp chết rồi đấy.” – Nhược Vi mắng khéo, tay đút cho hắn một thìa nước ấm.
A Chiêu lập tức bỏ sổ sách xuống, vẻ mặt nghiêm nghị biến mất, thay vào đó là sự nũng nịu thường thấy. Hắn nắm lấy ngón tay nàng, liếm nhẹ một cái đầy ám muội: “Tỷ tỷ, ta phải giả chết thì người ta mới không ép ta làm phò mã nữa. Với lại… khi ta ‘sắp chết’, Công chúa sẽ thấy xui xẻo mà tránh xa. Nàng thấy ta thông minh không?”
Hắn giả vờ ho vài tiếng khù khụ, rồi gối đầu lên đùi nàng, giọng thều thào: “Nhưng ta nằm lâu quá, người mỏi hết cả rồi. Tỷ tỷ bóp vai cho ta được không? Ta vì nàng mà mệnh yểu, nàng phải yêu ta nhiều hơn đấy.”
Nhược Vi nhìn phu quân “trà xanh” của mình, chỉ biết thở dài rồi nhẹ nhàng xoa bóp cho hắn. Nàng không hề hay biết, bên ngoài cửa, các thái y do Thái hậu sai đến đang bị “màn kịch” này đánh lừa hoàn toàn.
CHƯƠNG 17: CÔNG ÐƯỜNG RỰC LỬA
Thời cơ đã đến. A Chiêu mượn lý do “hồi quang phản chiếu”, muốn được một lần lên tiếng minh oan trước khi qua đời. Hắn xuất hiện tại đại điện với bộ quan phục Trạng nguyên cũ, dù hơi rộng so với thân hình gầy yếu của hắn lúc này, nhưng khí chất lại hiên ngang lạ thường.
Trước mặt Hoàng đế và bá quan văn võ, A Chiêu không còn là tên nô bộc hay người chồng nhỏ bé
nhõng nhẽo. Hắn đứng thẳng, lời lẽ sắc bén như gươm tuốt khỏi bao, phơi bày từng bằng chứng về vụ án tham ô năm xưa. Những kẻ từng hãm hại hắn run rẩy sợ hãi trước lập luận đanh thép của vị Trạng nguyên trẻ tuổi.
“Thần… không cầu quan tước, chỉ cầu một chữ Sạch cho dòng họ, một chữ An cho nương tử của thần!” – Tiếng vang của hắn chấn động cả đại điện.
Hoàng đế cảm động trước tài năng và sự trung trinh của hắn, ngay lập tức hạ chỉ minh oan, tịch thu tài sản của những kẻ gian thần và ban thưởng hậu hĩnh. Khi thánh chỉ vừa được ban ra, A Chiêu đột ngột lảo đảo, hắn không nhìn về phía ngai vàng mà nhìn về phía góc điện, nơi Nhược Vi đang đứng đợi.
Hắn ngã vào vòng tay nàng ngay trước mặt bao người, thầm thì chỉ đủ hai người nghe: “Tỷ tỷ… ta làm xong rồi. Giờ ta không muốn làm quan nữa… ta muốn về nhà… nàng cõng ta nhé?”
Nhược Vi nhìn phu quân đã lấy lại được vinh quang nhưng vẫn chỉ khao khát hơi ấm của mình, lệ rơi đầy mặt. Nàng biết, từ nay về sau, trời cao đất rộng, nhưng người đàn ông này đã tình nguyện giam mình trong lòng bàn tay nàng cả đời.
CHƯƠNG 18: VINH QUY VỀ GIỮA GIÔNG BÃO
Ngày đoàn xe của Thẩm Nhược Vi và A Chiêu trở về Giang Nam, kinh thành tiễn đưa bằng mười dặm lụa đỏ, nhưng tại Thẩm phủ, bầu không khí lại vô cùng u ám. Các trưởng bối trong họ vẫn đang âm mưu chia chác nốt những cửa tiệm cuối cùng vì nghĩ Nhược Vi đã trắng tay ở kinh kỳ.
“Nhược Vi trở về rồi sao? Ðã bảo mà, thân nữ nhi lại đem lòng tin một tên mã phu thì chỉ có nước tàn
đời.” – Tiếng cười mỉa mai của Nhị thúc vang lên khi thấy xe ngựa dừng trước cửa phủ.
Cửa xe mở ra, một đôi hài thêu chỉ vàng sang quý bước xuống, theo sau đó là một thiếu niên mặc quan phục trạng nguyên màu đỏ thẫm, rạng rỡ như ánh mặt trời. A Chiêu không còn dáng vẻ khúm núm, hắn đứng thẳng, tay cầm thánh chỉ của Hoàng đế, khí thế vương giả bao trùm cả một vùng. “Ai vừa nói nương tử của ta tàn đời?” – Giọng A Chiêu thanh lãnh, sắc bén như gươm.
Ðám người Thẩm gia sợ đến mức rụng rời chân tay, đồng loạt quỳ sụp xuống đất. A Chiêu lướt nhìn qua kẻ Nhị thúc từng đánh mình ở chuồng ngựa, rồi đột nhiên quay sang Nhược Vi, vẻ mặt nghiêm nghị biến mất, hắn nắm lấy tay nàng, giọng bỗng chốc trở nên đáng thương:
“Tỷ tỷ, bọn họ nhìn ta hung dữ quá, ta sợ. Nàng nhìn xem, ngày trước họ đánh ta ra nông nỗi này, giờ còn muốn cướp tiệm vải của nàng. Ta có nên dùng thánh chỉ tịch thu nhà họ không?”
Nhược Vi nhìn phu quân của mình, vừa thấy buồn cười vừa thấy ấm lòng. Nàng biết hắn đang mượn uy để đòi lại công bằng cho nàng. Nàng khẽ siết tay hắn: “Tùy chàng định liệu.”
CHƯƠNG 19: CÁO NHỎ GIỮ NHÀ
Thẩm gia từ một gia tộc đang trên đà suy thoái bỗng chốc trở thành thương gia hoàng gia. Nhược Vi
bận rộn với việc mở rộng quy mô kinh doanh, đôi lúc không tránh khỏi việc phải tiếp đãi những đối tác trẻ tuổi, tài ba.
A Chiêu lúc này đã từ quan, danh nghĩa là trợ lý của Nhược Vi nhưng thực chất là kẻ “canh cửa” cực kỳ khó tính. Một lần, thấy một công tử họ Trần cứ nhìn chằm chằm vào Nhược Vi khi bàn việc, A Chiêu đột nhiên rót trà trượt tay, làm nước nóng bắn vào tay mình.
“Á… Ðau quá!” – Hắn kêu lên một tiếng, gương mặt nhăn nhó, mắt bắt đầu phủ sương.
Nhược Vi hốt hoảng buông sổ sách, cầm lấy tay hắn thổi nhẹ: “Chàng sao vậy? Ðã bảo không cần làm mấy việc này mà.”
A Chiêu nép vào lòng nàng, lén nhìn tên công tử kia bằng ánh mắt đầy khiêu khích rồi lại quay sang nàng, giọng thút thít: “Tại ta thấy người ta nhìn nàng đẹp quá, ta ghen đến mức tay chân bủn rủn. Tỷ tỷ, nàng có phải chê A Chiêu nhỏ tuổi, không hiểu chuyện bằng người ta không?”
Nhìn phu quân mình vốn là Trạng nguyên thiên tài, nay lại dùng “khổ nhục kế” chỉ để đuổi khéo một đối tác, Nhược Vi bật cười, gõ nhẹ vào trán hắn: “Chàng đó, chỉ giỏi diễn trò. Trần công tử là đối tác lớn đấy.”
“Ðối tác lớn cũng không được nhìn nương tử của ta như thế!” – Hắn ôm chặt lấy eo nàng, dứt khoát đuổi khách. Nhược Vi nhận ra, dù hắn có quyền cao chức trọng đến đâu, bản tính chiếm hữu “trà xanh” này có lẽ cả đời nàng cũng không chữa khỏi.
CHƯƠNG 20: TUYẾT RƠI ÐẦU MÙA, TÌNH THÂM MUÔN THUỞ
Mùa đông năm ấy, Thẩm gia mở tiệc ăn mừng hôn lễ chính thức của Ðại tiểu thư và Quan trạng nguyên. Kinh thành tấp nập sính lễ, pháo hồng nhuộm đỏ cả một góc trời Giang Nam.
Ðêm tân hôn lần thứ hai, A Chiêu không còn say xỉn giả vờ nữa. Hắn ngồi bên giường, chậm rãi gỡ chiếc khăn đỏ cho Nhược Vi. Dưới ánh nến lung linh, gương mặt Nhược Vi sắc sảo, trưởng thành, còn A Chiêu đã có thêm vài phần chín chắn, nhưng ánh mắt nhìn nàng vẫn nồng nàn như ngày đầu ở chuồng ngựa.
“Tỷ tỷ, cảm ơn nàng đã nhặt ta về ngày đó.” – Hắn quỳ dưới chân nàng, nhưng không phải tư thế của nô bộc, mà là tư thế của một người đàn ông tôn thờ nương tử của mình.
Nhược Vi nâng cằm hắn lên, mỉm cười: “Ta cũng cảm ơn chàng, vì đã là A Chiêu của riêng ta.”
Hắn nhích tới, gối đầu lên đùi nàng, lắng nghe tiếng tuyết rơi lạo xạo trên mái ngói. “Sau này, ta sẽ cùng nàng kinh thương, ta sẽ là quân sư của nàng, là phu quân của nàng, và mãi mãi là nô bộc trung thành nhất trong lòng nàng.”
Hắn khẽ rướn người lên, đặt một nụ hôn dịu dàng lên đôi môi nàng. Ánh nến tắt vụn, hơi thở nồng nàn hòa quyện vào hương đàn hương ấm áp. Những âm mưu, thù hận và gian khổ đã qua đi, giờ đây chỉ còn lại hai linh hồn đã từng vụn vỡ, nay gắn kết lại dưới bóng trăng thanh bình.
Thẩm Nhược Vi biết, cuộc đời nàng từ khi có A Chiêu, tuy nhiều sóng gió nhưng chưa bao giờ rực rỡ đến thế. Và A Chiêu cũng hiểu, thiên hạ ngoài kia dù lớn, nhưng nhà của hắn, vương triều của hắn, chỉ nằm gọn trong vòng tay của người phụ nữ này.
HẾT.
⸻⸺-
NGOẠI TRUYỆN: KẺ THẮNG CUỘC TRONG VỞ KỊCH TRẦN GIAN
Nắng xuân khẽ lay động trên những nhành mai muộn, hắt ánh sáng vàng nhạt vào gian hiên rộng của Thẩm phủ. Thẩm Nhược Vi ngồi bên bàn đá, tay lật giở sổ sách của các chi điếm từ phương Bắc gửi về. Nàng vẫn thế, vẫn bộ y phục lụa vân kín đáo nhưng sang trọng, đôi mắt phượng vẫn sắc sảo như ngày đầu điều hành Thẩm gia qua giông bão.
“Phu nhân, trà hoa cúc của người.”
Một giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ cung kính pha chút trêu chọc vang lên. Nhược Vi không ngẩng đầu cũng biết là ai. A Chiêu — giờ đây đã là một nam nhân trưởng thành với bờ vai rộng vững chãi — đang bưng khay trà tiến lại. Hắn không còn mặc quan phục, chỉ diện bộ y phục bằng vải thô màu xám tro, thứ trang phục hắn nhất quyết đòi mặc mỗi khi ở nhà với nàng để “nhớ về nguồn cội”. Nhược Vi nhấp một ngụm trà, hơi mày khẽ nhướn lên: “A Chiêu, con trai đâu rồi? Sao trưa nay im ắng lạ thường vậy?”
A Chiêu khựng lại một nhịp, đôi mắt vốn dĩ thâm trầm bỗng chốc phủ một tầng sương mỏng, hắn ngồi bệt xuống bên chân nàng, tựa đầu vào đầu gối nàng như thói quen cũ.
“Tỷ tỷ… con trai lớn thật rồi, nó… nó vừa mới mắng ta.”
Nhược Vi bật cười, gập sổ sách lại: “Thẩm Trường An mới có hai tuổi, nó còn chưa nói sõi, sao lại mắng chàng được?”
A Chiêu mếu máo, xoay lòng bàn tay để lộ một vết đỏ nhỏ (thực chất chỉ là vết muỗi đốt): “Nó giành đồ chơi với ta, ta không cho, nó liền lấy cái trống nhỏ đập vào tay ta. Ta đau lòng quá, tỷ tỷ xem, chắc chắn là nó ghét ta vì ta giành sự chú ý của người với nó.”
Nhược Vi nhìn phu quân của mình, lòng không khỏi dở khóc dở cười. Ba năm qua đi, hắn từ một kẻ mất trí thành Trạng nguyên, từ quan Trạng thành đại thương nhân, nhưng cái tính “trà xanh” thích tranh sủng với cả chính con ruột mình thì chẳng hề thuyên giảm.
Nàng đưa tay vuốt tóc hắn, nhưng chưa kịp dỗ dành thì tiếng lạch bạch của đôi chân nhỏ vang lên. Bé Trường An chạy tới, tay cầm một nhành hoa mai, gương mặt giống hệt A Chiêu nhưng đôi mắt lại thừa hưởng cái nhìn sắc lạnh của mẹ. Cậu nhóc thấy cha mình đang “dính” lấy mẹ thì khuôn mặt nhỏ nhắn xị xuống, dứt khoát nhét nhành hoa vào tay Nhược Vi rồi chen vào giữa hai người.
“Mẹ… thơm!” – Cậu bé bập bẹ, hoàn toàn lờ đi ông bố đang “diễn sâu” bên cạnh.
A Chiêu thấy thế, lập tức “phát huy công lực”. Hắn ôm ngực, thở dốc, giọng run run: “Trường An… con làm cha đau quá. Ta vì lo cho mẹ con nên mới mệt thế này, vậy mà con lại đối xử với ta như thế…”
Trường An ngơ ngác nhìn cha, rồi lại nhìn mẹ. Thấy cha có vẻ sắp “khóc”, cậu nhóc bối rối đưa tay
xoa xoa vai A Chiêu như cách Nhược Vi vẫn làm. A Chiêu lén nhìn Nhược Vi, nháy mắt đầy đắc thắng khi cả hai mẹ con đều đang xoay quanh mình.
Nhược Vi khẽ thở dài, nàng kéo cả hai “đứa trẻ” vào lòng. Gió xuân thổi qua, mùi hương đàn hương quen thuộc quyện cùng mùi sữa thơm nồng của trẻ nhỏ. Nàng nhìn lên bầu trời xanh trong vắt, thầm nghĩ về những ngày ở chuồng ngựa đầy bùn đất.
Hóa ra, kẻ thắng cuộc lớn nhất trong ván cờ vương triều ấy không phải là kẻ ngồi trên ngai vàng, mà là người đàn ông đang nằm trong lòng nàng đây. Hắn dùng trí tuệ của một thiên tài để dẹp tan thù hận, nhưng lại dùng sự yếu đuối giả tạo để chiếm trọn cả đời nàng.
“Chàng đó… diễn vừa thôi.” – Nhược Vi thì thầm vào tai hắn.
A Chiêu cười khẽ, ôm chặt lấy eo nàng, giọng nói bỗng trở nên vô cùng chân thành: “Ở trước mặt người khác ta là Trạng nguyên, là gia chủ. Nhưng ở trước mặt nàng, ta mãi mãi là tên mã phu cần được nàng che chở. Tỷ tỷ… đừng bao giờ đuổi ta đi nhé?”
Nhược Vi không đáp, chỉ khẽ hôn lên trán hắn. Tuyết đã tan từ lâu, và mùa xuân trong phủ Thẩm gia, từ nay về sau sẽ mãi mãi không bao giờ tàn.

Leave a Reply