PHU QUÂN TÔI CÓ CHÚT TRÀ XANH

PHU QUÂN TÔI CÓ CHÚT TRÀ XANH 1

PHU QUÂN TÔI CÓ CHÚT TRÀ XANH

Posted by

Phần 1

Chương 1:

Mưa tháng Ba ở Giang Nam không dứt khoát như mưa phương Bắc, nó cứ rỉ rả, mang theo cái lạnh thấm vào tận lớp vải lót. Thẩm Nhược Vi nhấc nhẹ tà váy lụa sắc thiên thanh, bước chân nàng khựng lại nơi hành lang dẫn vào chuồng ngựa phía Tây. Mùi cỏ khô ẩm mục, mùi nồng hắc của phân ngựa quyện vào cái mùi tanh tưởi của máu tươi khiến nàng vô giác nhíu chặt đôi mày phượng.

“Ðánh! Cho nó biết thế nào là quy củ của Thẩm gia!” – Tiếng quát tháo của Lưu quản sự, kẻ vốn nổi tiếng cậy quyền, vang lên chát chúa giữa màn mưa.

Nhược Vi ra hiệu cho tỳ nữ dừng lại, nàng đứng sau khung cửa tròn, đôi mắt sắc sảo lặng lẽ quan sát. Trên nền đất bùn nhão nhoét, một bóng hình gầy guộc đang co quắp. Hắn chỉ mặc độc một mảnh áo vải thô rách nát, để lộ bờ vai gầy nhưng khung xương lại thanh thoát lạ kỳ. Những lằn roi da quất xuống, xé toạc lớp da thịt trắng bệch, máu chảy thành dòng hòa vào bùn đất.

Ðiều khiến Nhược Vi chú ý không phải là trận đòn, mà là kẻ bị đánh kia. Hắn không van xin, không khóc lóc. Hắn chỉ im lặng chịu đựng, đôi bàn tay gầy guộc bấu chặt lấy đống rơm khô đến mức móng tay bật máu.

“Dừng tay.”

Giọng nói của Nhược Vi thanh lãnh nhưng mang theo uy quyền không thể chối từ. Ðám nô bộc giật mình, vội vàng buông gậy gộc, dạt sang hai bên. Lưu quản sự thấy nàng thì mặt biến sắc, vội vàng khúm núm:

“Ðại tiểu thư… sao người lại hạ cố đến nơi dơ bẩn này? Tên tiểu tử này mới mua về, lười biếng lại cứng đầu, lão nô đang dạy bảo…”

Nhược Vi không nhìn lão, nàng chậm rãi tiến lại gần bóng người đang nằm đó. Nàng dùng chiếc quạt xếp nâng nhẹ cằm hắn lên. Một gương mặt hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ.

Nàng khựng lại. Ðó là một gương mặt còn rất trẻ, có lẽ chỉ mười tám, mười chín tuổi, kém nàng đến vài tuổi xuân. Dù bùn đất bê bết, nhưng những đường nét trên khuôn mặt ấy thanh tú đến mức thoát tục: sống mũi cao thẳng, đôi môi nhợt nhạt và đặc biệt là đôi mắt. Khi hắn ngước lên nhìn nàng, đôi mắt ấy sũng nước, đỏ hoe, chứa đựng một sự uất ức và yếu đuối đến tận cùng, khiến lòng người ta không tự chủ được mà thắt lại một nhịp.

“Tiểu thư… cứu… cứu ta…” – Hắn thào thào, giọng nói khàn đặc nhưng trong trẻo như tiếng ngọc vỡ. Bàn tay hắn run rẩy vươn ra, định chạm vào gấu váy của nàng rồi lại sợ hãi rụt lại, đầu cúi gập xuống nền bùn, vai run lên bần bật như một con chim nhỏ bị bão vùi dập.

“Tên là gì?” – Nhược Vi hỏi, thanh âm dịu đi vài phần.

“Hắn tên A Chiêu, thưa tiểu thư. Một kẻ mất trí nhớ lưu lạc bên đường, lão nô thấy rẻ nên mua về.” – Lưu quản sự chen vào.

Nhược Vi nhìn đôi bàn tay của A Chiêu. Dù dính đầy bùn đất và máu, nhưng ngón tay hắn thon dài, thắt đốt rõ ràng, không có những vết chai sạn của kẻ lao dịch lâu ngày. Trái lại, vết chai mỏng nơi ngón trỏ và ngón giữa lại giống như dấu vết của kẻ quanh năm cầm bút. Một kẻ chăn ngựa có đôi tay của quan văn?

Nàng nhìn sâu vào đôi mắt đang rưng rưng của hắn. A Chiêu đột nhiên ngước lên, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má xanh xao, hắn nhìn nàng bằng ánh mắt sùng kính và đầy mong cầu, như thể nàng là vị cứu tinh duy nhất trong cuộc đời tăm tối của hắn.

“A Chiêu không lười biếng… A Chiêu chỉ… chỉ đau quá…” – Hắn nói rồi lịm dần đi, đầu gục vào mũi giày của nàng.

Nhược Vi đứng lặng giữa màn mưa. Nàng vốn là đích nữ Thẩm gia, từ nhỏ đã lăn lộn trên thương trường, trái tim sớm đã hóa đá trước những trò lừa lọc. Nhưng cái nhìn cuối cùng của thiếu niên này, sự yếu ớt và thuần khiết đến lạ lùng ấy lại đánh vào một góc mềm yếu mà chính nàng cũng không rõ.

“Lưu quản sự, kẻ này ta lấy đi. Ngựa của ta dạo này khó thuần, cần người trông nom kỹ lưỡng hơn.”

“Nhưng tiểu thư, hắn…”

“Ta đã nói, ta lấy đi.” – Nhược Vi liếc mắt, ánh nhìn sắc lẹm khiến lão quản sự lạnh sống lưng, không dám nói thêm nửa lời.

Nàng quay sang tỳ nữ thân cận: “Ðưa hắn về sân sau của ta, gọi đại phu. Dùng thuốc tốt nhất, đừng để hắn chết. Một món đồ đẹp thế này, chết đi thì thật phí.”

Nhược Vi xoay người rời đi, tà áo lụa lướt qua làn mưa lạnh lẽo. Nàng không nhìn thấy, ngay khi nàng quay lưng, thiếu niên đang nằm “hôn mê” dưới đất kia khẽ cử động ngón tay. Ðôi mắt vốn dĩ đầy lệ nhòa của hắn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi bỗng trở nên sâu thẳm và thâm trầm như vực thẳm, khóe môi nhợt nhạt khẽ nhếch lên một độ cong gần như không thể nhận ra.

Hắn biết, mình đã chọn đúng người để nương tựa.

Ðêm đó, trong gian phòng sực nức mùi thuốc và đàn hương, Thẩm Nhược Vi ngồi bên bàn sổ sách, nhưng tâm trí lại đặt vào thiếu niên đang nằm trên giường gỗ phía sau bức bình phong. Nàng không biết rằng, mình vừa mang về một “con thỏ” biết khóc, nhưng thực chất lại là một con cáo già mang tâm thế của một vị quan Trạng muốn lật ngược cả đất trời.

CHƯƠNG 2: VẾT THƯƠNG TRÊN CÁNH TAY

Căn phòng ở dãy hành lang phía Tây của Thẩm phủ vốn vắng vẻ, nay lại thoang thoảng mùi thuốc bóp nồng hắc. A Chiêu nằm trên sập gỗ, tấm lưng gầy gộc quấn băng trắng, máu vẫn còn thấm đỏ một góc. Hắn nghe tiếng bước chân thanh mảnh, đều đặn tiến gần – là nhịp chân của Thẩm Nhược Vi.

Ngay lập tức, A Chiêu nhắm nghiền mắt, hơi thở trở nên dồn dập, đôi chân tay dưới lớp chăn mỏng khẽ co rụt lại như đang gặp ác mộng.

“Vẫn chưa tỉnh sao?” Giọng Nhược Vi vang lên, trầm thấp và mang theo chút uy quyền thường nhật.

“Bẩm tiểu thư, đại phu nói vết roi có độc của muối và gừng, hành hạ gân cốt lắm. Cậu ta cứ mê sảng suốt.” – Xuân Nhi, tỳ nữ thân cận của nàng, ái ngại đáp.

Nhược Vi tiến lại gần, nàng nhìn xuống thiếu niên đang run rẩy trên giường. Dưới ánh sáng ban ngày, gương mặt hắn càng thêm tái nhợt, hàng mi dài như cánh quạt khẽ rung động theo từng nhịp thở đau đớn. Nàng đưa bàn tay lạnh chạm vào trán hắn.

Ðột ngột, A Chiêu mở choàng mắt. Ðôi đồng tử đen láy sũng nước nhìn nàng đầy hoảng loạn, hắn vội vàng co người lùi vào góc giường, đầu va cả vào thành gỗ phát ra tiếng cộp khô khốc.

“Ðừng… đừng đánh tôi… tôi sẽ làm việc mà…” – Hắn lắp bắp, giọng nói run rẩy như cánh chim non trước bão.

Nhược Vi nhíu mày, bàn tay nàng không rút lại mà chuyển sang giữ chặt lấy bả vai hắn

“Nhìn cho kỹ, ta là ai?”

A Chiêu định thần lại, ánh mắt từ sợ hãi dần chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là một sự sùng bái đến cuồng nhiệt. Hắn lồm cồm bò dậy, định quỳ xuống nhưng cơn đau từ lưng khiến hắn ngã nhào vào lòng nàng. Mùi hương đàn hương dịu nhẹ từ áo nàng xộc vào mũi, hắn vùi mặt vào hõm vai nàng, khóc không thành tiếng.

“Tiểu thư… là người thật sao? A Chiêu cứ ngỡ mình đã chết ở chuồng ngựa rồi.”

Cảm nhận được cơ thể thiếu niên nhỏ tuổi hơn mình đang run lên từng đợt, Nhược Vi bỗng thấy một cảm giác mềm lòng lạ kỳ. Nàng vỗ nhẹ lên lưng hắn, giọng nói đã dịu đi nhiều: “Ở đây không ai dám đánh ngươi nữa. Nghỉ ngơi cho tốt.”

Nàng không nhìn thấy, ở góc độ nàng không thấy được, đôi mắt đang đẫm lệ của A Chiêu chợt lóe lên một tia đắc thắng. Hắn biết, vị đích nữ sắt đá này đã bắt đầu có vết nứt trong lớp vỏ bọc.

CHƯƠNG 3: NÉT CHỮ TRÊN CÁT

Nửa tháng sau, vết thương của A Chiêu đã khép miệng. Hắn không còn chăn ngựa mà được Nhược Vi giữ lại bên cạnh như một thư đồng sai vặt. Hắn luôn biểu hiện rất ngoan ngoãn, mỗi khi thấy nàng mệt mỏi vì sổ sách, hắn lại lặng lẽ pha trà, hương trà thanh khiết vừa vặn làm dịu đi cái đầu đang căng thẳng của nàng.

Chiều hôm đó, Nhược Vi đứng bên hiên nhìn các thúc bá trong họ tranh cãi về việc thất thoát tiền bạc ở tiệm vải phía Ðông. Họ cậy mình là tiền bối, ép nàng phải nhượng lại quyền quản lý cho con cháu họ.

“Nhược Vi, cháu dù sao cũng là phận nữ tử, sớm muộn cũng phải lấy chồng. Việc buôn bán nặng nề này, cứ để các chú lo.” – Nhị thúc của nàng cười giả tạo, vuốt chòm râu dê.

Nhược Vi siết chặt nắm tay, đôi mắt phượng lạnh lẽo nhưng chưa kịp lên tiếng thì tiếng gốm sứ vỡ vụn vang lên.

Xoảng!

A Chiêu đứng đó, khay trà trên tay đổ nhào, nước trà thấm ướt đôi hài thêu của nàng. Hắn hốt hoảng quỳ thụp xuống, vội vàng dùng tà áo mình lau đi nước trên hài nàng, miệng ríu rít:

“Tiểu thư đại tội! A Chiêu nghe các lão gia nói về việc tiệm vải, mải suy nghĩ về lỗ hổng trong sổ sách mà tay chân vụng về… A Chiêu đáng chết!”

“Lỗ hổng gì? Một tên nô bộc biết gì mà nói!” – Nhị thúc quát lớn.

A Chiêu sợ hãi nép vào sau chân Nhược Vi, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn nàng

“Lúc nãy… lúc nãy A Chiêu thấy trang thứ ba của sổ sách có vết mực đè lên con số… chắc là do người viết bất cẩn thôi ạ.”

Nhược Vi tâm niệm động một cái. Nàng lập tức mở sổ sách ra trang thứ ba. Quả nhiên, dưới một vết mực đỏ vô tình là một con số đã bị sửa chữa khéo léo. Nếu không có “sự vô tình” của A Chiêu, nàng đã bỏ qua chi tiết chí mạng này.

Nàng nhìn xuống thiếu niên đang run rẩy dưới chân mình. Hắn vẫn giữ vẻ mặt sợ sệt, đôi mắt rưng rưng như sắp khóc vì sợ bị phạt. Nhưng Nhược Vi lại nhìn thấy trên nền cát dưới chân hắn, một nét chữ “Gian” (gian lận) được vạch một cách mờ nhạt bằng ngón chân.

Nàng khẽ nhếch môi, bàn tay chạm vào đầu hắn

“Ðược rồi, không phạt ngươi. Ra ngoài đứng đợi ta.”

A Chiêu cúi đầu đi ra, vẻ mặt “trà xanh” đáng thương của hắn biến mất ngay khi bước qua cánh cửa, thay vào đó là một nụ cười thâm trầm của kẻ đứng trên vạn người đang thưởng thức một ván cờ hay. 

CHƯƠNG 4: KHỔ NHỤC KẾ

Tin tức về việc Thẩm gia sắp dạm ngõ Nhược Vi cho con trai của Tri phủ khiến cả kinh thành xôn xao. Tên công tử đó vốn là kẻ ăn chơi trác táng, Nhược Vi biết rõ đây là cái bẫy để thâu tóm gia sản nhà nàng.

Tối hôm đó, A Chiêu mang trà đến thư phòng. Hắn không tươi cười như mọi khi, gương mặt buồn bã, đôi mắt đỏ hoe như vừa mới khóc xong.

“Tiểu thư… người sắp lấy chồng sao?” 

Hắn đặt khay trà xuống, giọng nghẹn ngào. Nhược Vi mệt mỏi tựa lưng vào ghế: “Hôn nhân là việc đại sự, ta chưa quyết định.”

A Chiêu đột ngột quỳ xuống, hắn nắm lấy gấu áo nàng, những ngón tay thon dài run rẩy: “Tiểu thư, A Chiêu nghe nói người đó rất hung dữ. Nếu người đi rồi… ai sẽ bảo vệ A Chiêu? Có phải… có phải người sẽ vứt bỏ A Chiêu không?”

“Ta không vứt bỏ ngươi.” – Nàng thở dài, định xoa đầu hắn nhưng A Chiêu đột ngột đổ gục vào lòng nàng, hơi thở nóng rực.

“A Chiêu đau… đầu đau quá… tiểu thư đừng bỏ ta…” – Hắn rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy eo nàng như một đứa trẻ sợ hãi người mẹ rời đi.

Nhược Vi hốt hoảng chạm vào trán hắn – nóng như lửa đốt. Hắn phát sốt thật, nhưng nàng không biết rằng trước đó, hắn đã đứng dưới màn mưa lạnh suốt ba canh giờ để tạo ra cái “cơn sốt” này. Sáng hôm sau, khi bà mai của Tri phủ đến, họ thấy Ðại tiểu thư Thẩm gia đang ngồi bên giường chăm sóc một tên nô bộc suốt đêm, y phục không chỉnh tề, tóc mai rối loạn. Tin đồn “Ðại tiểu thư có tư tình với nô bộc” lập tức lan truyền, khiến nhà Tri phủ tức giận hủy hôn.

Nhìn bà mai hầm hầm rời đi, Nhược Vi quay lại nhìn thiếu niên đang nằm trên giường. Hắn vừa tỉnh dậy, ánh mắt yếu ớt nhìn nàng, khẽ thầm thì: “Tiểu thư… họ đi rồi sao? Ðều là tại A Chiêu không tốt, làm hỏng việc lớn của người…”

Nàng nhìn vẻ mặt hối lỗi chân thành ấy, trong lòng rõ ràng biết mình bị hắn dắt mũi, nhưng lại không tài nào nổi giận được. Nàng ngồi xuống cạnh hắn, khẽ mắng: “Ngươi đúng là đồ quỷ nhỏ. Sau này ai dám lấy ta đây?”

A Chiêu cười, nụ cười trong sáng như tuyết đầu mùa, nhưng sâu trong đáy mắt là một sự chiếm hữu

điên cuồng: “Vậy thì… để A Chiêu chịu trách nhiệm với tiểu thư cả đời nhé?”


One response to “PHU QUÂN TÔI CÓ CHÚT TRÀ XANH 1”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Olivia

Carter

is a writer covering health, tech, lifestyle, and economic trends. She loves crafting engaging stories that inform and inspire readers.

Explore Topics