PHU QUÂN TÔI CÓ CHÚT TRÀ XANH

PHU QUÂN TÔI CÓ CHÚT TRÀ XANH 2

PHU QUÂN TÔI CÓ CHÚT TRÀ XANH

Posted by

Phần 2

CHƯƠNG 5: GIÔNG TỐ TRÊN ÐƯỜNG BUÔN

Chuyến buôn vải vóc sang biên thùy phía Bắc là canh bạc cuối cùng để Nhược Vi khẳng định vị thế với các trưởng bối. Tuy nhiên, khi đoàn xe đi ngang qua hẻm núi Tử Vong, mây đen ùn ùn kéo đến, sấm chớp rạch ngang trời báo hiệu một điềm chẳng lành.

“Tiểu thư, đường dốc trơn trượt, chúng ta nên dừng lại…” – Lưu quản sự chưa kịp dứt lời, tiếng hú vang của sơn tặc đã xé toạc màn mưa.

Ðoàn người hỗn loạn. Trong lúc toán cướp lao xuống, Nhược Vi bị hất văng khỏi kiệu. Một tên cầm đao định lao tới, nàng nhắm nghiền mắt chờ đợi cái chết. Nhưng một bóng hình gầy gộc đã lao đến, ôm chặt lấy nàng, lăn mấy vòng xuống vực sâu bên cạnh.

Khi tỉnh dậy trong một hang đá tối tăm, Nhược Vi thấy A Chiêu đang ngồi bên cạnh, mặt mày xám xịt, cánh tay trái của hắn buông thõng, máu thấm đẫm lớp vải thô.

“A Chiêu… chàng…” – Nhược Vi hốt hoảng định ngồi dậy, nhưng vết thương ở chân khiến nàng rên lên.

“Tỷ tỷ đừng cử động!” – A Chiêu vội vàng bò lại gần, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói run rẩy. Hắn dùng cánh tay còn lại nâng đầu nàng đặt lên đùi mình. “Ðều tại A Chiêu vô dụng, không bảo vệ được người. Người đau ở đâu? Ðừng dọa ta mà…”

Dưới ánh lửa bập bùng, Nhược Vi thấy ánh mắt hắn chợt biến đổi. Khi hắn quan sát lối vào hang đá, đôi đồng tử ấy trở nên sắc lạnh, tay kia thầm lặng nhặt lấy một viên đá sắc nhọn, tư thế như một con báo sẵn sàng vồ mồi. Nhưng khi nàng nhìn lại, hắn lập tức hóa thành thiếu niên đáng thương, nước mắt chực trào: “Ta sợ lắm… nhưng chỉ cần người không sao, mạng này của A Chiêu không đáng gì.” Ðêm đó, giữa cái lạnh thấu xương của núi rừng, Nhược Vi cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực thiếu niên nhỏ tuổi hơn mình. Lần đầu tiên, nàng không thấy hắn là một nô bộc, mà là người duy nhất nàng có thể tựa vào.

CHƯƠNG 6: CUỘC GIAO DỊCH DƯỚI TRĂNG

Trở về từ cõi chết, Nhược Vi đối mặt với sức ép kinh khủng hơn: Các thúc bá vu khống nàng tư thông với nô bộc trong hang núi, đòi tịch thu quyền quản lý Thẩm gia.

Trong thư phòng vắng lặng, Nhược Vi nhìn tờ hôn ước với Tri phủ đã bị xé nát, rồi nhìn sang A Chiêu

đang lặng lẽ mài mực.

“A Chiêu, nếu ta cho chàng một danh phận phu quân để giữ lấy Thẩm gia, chàng có dám nhận không?”

Hắn khựng lại, chiếc thỏi mực suýt rơi khỏi tay. A Chiêu quỳ sụp xuống, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc, rồi từ từ chuyển sang vẻ sùng bái và đau xót: “Tiểu thư… người là cành vàng lá ngọc, A Chiêu chỉ là kẻ chăn ngựa hèn mọn. Làm vậy sẽ nhơ nhuốc danh dự của người.”

Hắn bò lại gần, áp mặt vào bàn tay nàng, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu nhưng đầy dụ hoặc: “Nhưng nếu người cần một tấm khiên, A Chiêu nguyện chết cũng không từ. Chỉ cần… mỗi ngày được nhìn thấy người, được người gọi tên, A Chiêu làm gì cũng được.”

Lễ cưới diễn ra trong âm thầm, chỉ có vài mâm cơm đạm bạc. Khi Nhược Vi ký vào tờ giấy kết hôn, nàng nghĩ mình đang kiểm soát một quân cờ ngoan ngoãn. Nàng không thấy được nụ cười mỉm đầy dã tâm của A Chiêu khi hắn chạm vào chiếc nhẫn gia chủ trên tay nàng.

CHƯƠNG 7: RƯỢU GIAO BÔI VÀ LỜI NÓI DỐI

Ðêm tân hôn, gió thổi làm lay động ánh nến đỏ trong tân phòng. Nhược Vi ngồi trên giường, y phục đỏ thẫm khiến gương mặt nàng thêm phần sắc sảo, trưởng thành. A Chiêu bước vào, trên người nồng nặc mùi rượu, bước chân lảo đảo.

“Tỷ tỷ…” – Hắn gọi nàng bằng cách xưng hô cũ, giọng nói lè nhè.

Hắn tiến đến, không ngồi lên giường mà quỳ xuống dưới chân nàng, đầu tựa vào gối nàng. “Người biết không… từ ngày ở chuồng ngựa, khi người nâng cằm ta lên… ta đã nghĩ, nếu được chết dưới tay người, hẳn là điều hạnh phúc nhất.”

Hắn ngước mắt nhìn nàng, đôi mắt sũng rượu trở nên đa tình và đầy chiếm hữu: “Ta nhỏ tuổi, ta hèn mọn, nhưng ta thương người hơn bất cứ ai trên đời này. Ðừng coi ta là công cụ, được không?” Nhược Vi nhìn thiếu niên trước mặt, hơi thở nóng hổi của hắn phả vào tay nàng khiến lòng nàng rối loạn. Nàng đưa tay vuốt tóc hắn, khẽ thở dài: “Ðồ ngốc, đã là phu quân của ta, ai coi chàng là công cụ?”

A Chiêu nhắm mắt, hưởng thụ sự vuốt ve của nàng. Trong bóng tối, hắn thầm nghĩ: Tỷ tỷ, nàng đã sa vào lưới rồi. Từ nay, Thẩm gia là của nàng, mà nàng… là của ta.

CHƯƠNG 8: MẢNH VỠ TRẠNG NGUYÊN

Mùa đông năm ấy đến sớm, những cơn đau đầu hành hạ A Chiêu dữ dội hơn. Trong một đêm tuyết rơi dày đặc, hắn gặp ác mộng.

“Máu… đừng giết họ! Chiếu chỉ là giả!” – A Chiêu hét lên, bật dậy giữa giường, mồ hôi đầm đìa. Nhược Vi thức giấc, vội vàng ôm lấy hắn từ phía sau: “A Chiêu! Chàng sao vậy? Ta ở đây!”

A Chiêu quay lại, ánh mắt hắn lúc này không có vẻ đáng thương thường ngày. Nó lạnh lẽo, uy nghiêm và đầy sát khí khiến Nhược Vi sững người. Hắn bóp chặt cổ tay nàng, giọng nói lạnh lùng như từ địa ngục vang lên: “Ngươi là kẻ nào? Tại sao ta lại ở đây?”

Nhưng chỉ trong tích tắc, khi nhìn rõ gương mặt lo lắng của Nhược Vi, ánh sáng trong mắt hắn vụt

tắt. Hắn ôm đầu rên rỉ, rồi đổ gục vào lòng nàng, khóc nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi: “Tỷ tỷ… ta đau quá… có người muốn giết ta… trong đầu ta có rất nhiều người mặc áo quan… ta sợ quá!” Nhược Vi xót xa ôm chặt lấy hắn, mặc cho hắn cào cấu làm rách cả áo trong của mình. Nàng không biết rằng, trong cơn loạn trí đó, A Chiêu đã nhìn thấy hình ảnh chính mình mặc quan phục Trạng nguyên đứng trước kim điện.

Nàng càng thương hắn, lại càng không hay biết rằng con sói trong lòng thiếu niên này đang dần thức tỉnh, và nó sẽ không dừng lại cho đến khi đòi lại được cả thiên hạ về cho người phụ nữ đang ôm nó trong tay.

CHƯƠNG 9: CÔNG CỤ TRONG TAY KẺ SI TÌNH

Sau đêm ác mộng, Nhược Vi càng thêm bảo bọc A Chiêu. Nàng không biết rằng, đằng sau vẻ mặt xanh xao vì thiếu ngủ, A Chiêu đã bắt đầu âm thầm “thanh trừng” những mầm mống phản loạn trong Thẩm phủ.

Chiều hôm đó, Nhị thúc của Nhược Vi cùng đám tay sai định lén tráo đổi lô hàng tơ lụa thượng hạng bằng loại vải thô kém chất lượng. A Chiêu giả vờ đi lạc vào kho hàng, bị đám tay sai đẩy ngã nhào xuống đống kiện hàng.

“A! Ðau quá… các người đang làm gì vậy?” – Hắn kêu lên, đôi mắt rưng rưng nhìn đám người hung hãn.

Khi đám tay sai rời đi, A Chiêu đứng dậy, phủi bụi trên áo. Ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua mã số trên các kiện hàng. Hắn không nói gì với Nhược Vi, chỉ âm thầm dùng bút lông viết thêm một nét vào hóa đơn vận chuyển.

Sáng hôm sau, khi lô hàng bị quan quân kiểm tra, kẻ bị bắt quả tang gian lận lại chính là Nhị thúc. Nhược Vi bàng hoàng khi thấy bằng chứng rành rành. Lúc này, A Chiêu lại nép sau lưng nàng, run rẩy nắm lấy tay nàng: “Tỷ tỷ, may mà ông trời có mắt, nếu không Thẩm gia đã bị Nhị thúc hại rồi. A Chiêu sợ lắm, người đừng xa ta nhé.”

Nhược Vi nhìn hắn, trái tim mềm nhũn, lại càng tin rằng hắn chính là phúc tinh của mình mà không hề hay biết “vị phúc tinh” này vừa tiễn Nhị thúc vào ngục tối.


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Olivia

Carter

is a writer covering health, tech, lifestyle, and economic trends. She loves crafting engaging stories that inform and inspire readers.

Explore Topics