Phần 3
CHƯƠNG 10: TIỆC HỒNG MÔN VÀ CHÉN RƯỢU ÐỘC
Tiếng tăm của Thẩm gia ngày một lớn, khiến một vị Thừa tuyên sứ tại kinh thành vốn là kẻ thù cũ của A Chiêu chú ý. Hắn đến Thẩm phủ với danh nghĩa kiểm tra thuế vụ, thực chất là để tìm kiếm tung tích vị Trạng nguyên mất tích.
Trong bữa tiệc đãi khách, A Chiêu phải đóng vai tên sai vặt kề cận Nhược Vi. Hắn cúi đầu thấp đến mức không nhìn rõ mặt. Tên quan nọ cố tình làm khó, hất chén rượu xuống đất rồi chỉ vào A Chiêu: “Tên nô bộc kia, nghe nói ngươi là phu quân của Thẩm tiểu thư? Lại đây, quỳ xuống lau sạch giày cho bản quan.”
Nhược Vi siết chặt khăn tay, hơi thở dồn dập định đứng dậy ngăn cản thì A Chiêu đã nhanh hơn một
bước. Hắn quỳ sụp xuống sàn đá lạnh lẽo, dùng vạt áo gấm đỏ thẫm của mình lau đi rượu trên hài của tên quan nọ.
“Ðại nhân bớt giận, A Chiêu vụng về, xin đại nhân đừng trách phạt tiểu thư.” – Giọng hắn nghẹn ngào, đôi vai gầy run rẩy như sắp ngã quỵ.
Nhìn phu quân của mình bị sỉ nhục trước mặt bao nhiêu người, Nhược Vi cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim. Nàng không thấy được, dưới lớp tóc rối, ánh mắt A Chiêu nhìn tên quan nọ sắc lạnh như lưỡi dao. Hắn đang ghi tạc từng gương mặt, từng lời nói. Một Trạng nguyên có thể quỳ, nhưng khi hắn đứng lên, cả triều đình sẽ phải rung chuyển.
CHƯƠNG 11: MẶT NẠ RƠI XUỐNG
Nghi ngờ về hành tung của A Chiêu, Nhược Vi lén đi vào gian phòng riêng nơi hắn thường lui tới khi nàng vắng nhà. Trên bàn, nàng tìm thấy một xấp giấy nháp. Ðó không phải là những nét vẽ nguệch ngoạc của một kẻ mất trí, mà là những sơ đồ phân tích kinh tế kinh kỳ, những ghi chép về các dòng chảy chính trị phức tạp, tất cả đều viết bằng một lối thư pháp phượng múa rồng bay.
A Chiêu bước vào, nụ cười đáng thương trên môi tắt ngấm khi thấy Nhược Vi đang cầm tập giấy. “Chàng lừa ta?” – Nhược Vi run rẩy, đôi mắt nàng chứa đựng sự thất vọng tột cùng. “Chàng vốn dĩ đã nhớ ra mọi thứ, chàng vẫn luôn tỉnh táo để nhìn ta đóng vai kẻ che chở cho chàng, đúng không?” A Chiêu im lặng hồi lâu. Hắn đóng cửa lại, từng bước tiến về phía nàng. Không còn là vẻ khúm núm, bước chân hắn vững chãi, khí chất vương giả bộc lộ không sót lại chút gì. Hắn dồn nàng vào góc tường, bàn tay thon dài nâng cằm nàng lên, ánh mắt đầy vẻ chiếm hữu điên cuồng.
“Tỷ tỷ, ta không lừa tình cảm của nàng.” – Giọng hắn trầm thấp, vang vọng bên tai nàng. “Ta giả vờ đáng thương vì nếu ta là Trạng nguyên, nàng sẽ kính sợ ta, xa cách ta. Nhưng nếu ta là A Chiêu nhỏ bé của nàng, nàng sẽ ôm ta vào lòng. Ta thà làm nô bộc của nàng, còn hơn làm quan Trạng của thiên hạ mà không có nàng.”
Nhược Vi định tát hắn một cái, nhưng hắn đã nhanh chóng nắm lấy tay nàng, áp vào gương mặt mình, ánh mắt chợt hóa nhu tình và tổn thương: “Ðừng đuổi ta đi. Cho dù ta là ai, mạng này vẫn là nàng nhặt về.”
CHƯƠNG 12: TRẠNG NGUYÊN XUẤT THẾ
Sự thật đã phơi bày, Nhược Vi không thể đối xử với hắn như cũ, nhưng tình cảm đã lún quá sâu. Ðúng lúc này, một đối thủ kinh doanh lớn của Thẩm gia cấu kết với quan phủ để tịch thu cửa hiệu vải lớn nhất của nàng.
Nhược Vi rơi vào bế tắc, nàng thức trắng đêm bên sổ sách. Lúc này, A Chiêu bước vào, hắn không còn quỳ dưới chân nàng nữa mà hiên ngang ngồi xuống phía đối diện.
“Tỷ tỷ, mệt rồi thì dựa vào ta.”
Hắn lấy từ trong tay áo ra một bản kế hoạch hoàn hảo, phân tích từng kẽ hở pháp luật của vương triều và cách dùng tài lực để xoay chuyển cục diện. Nhược Vi bàng hoàng nhận ra, trí tuệ của kẻ này vượt xa tầm hiểu biết của một thương gia. Chỉ trong một đêm, A Chiêu dùng danh nghĩa phu quân
Thẩm gia, trực tiếp đối đáp với quan phủ, ngôn từ sắc bén đến mức khiến tên quan nọ mồ hôi đầm đìa, phải trả lại cửa hiệu ngay lập tức.
Kinh thành bắt đầu xôn xao về một vị “phu quân nhỏ tuổi” của Thẩm gia có tài năng kinh thiên động địa. Nhược Vi nhìn bóng lưng A Chiêu đứng dưới ánh trăng, nàng biết con chim ưng này cuối cùng cũng đã vỗ cánh. Nàng không biết nên vui hay nên buồn, vì khi hắn trở lại là chính mình, liệu gian nhà nhỏ của nàng có còn giữ chân được hắn?
Hắn quay lại, thấy nàng thẫn thờ, lập tức chạy lại ôm lấy eo nàng, rúc đầu vào vai nàng làm nũng như cũ: “Tỷ tỷ, ta vừa nãy có ngầu không? Nhưng ta mỏi chân quá, nàng bế ta một chút được không?” Sự chuyển đổi gương mặt nhanh chóng của hắn khiến Nhược Vi dở khóc dở cười, nhưng lòng nàng đã hiểu: Dù hắn là ai, hắn vẫn là tên “trà xanh” chỉ muốn quấn quýt bên nàng suốt đời.
CHƯƠNG 13: GƯƠM BÁU TRẦN AI
Tin tức về việc Thẩm gia có một “tú tài” thiên tài đứng sau giúp sức cuối cùng cũng lọt đến tai các quan viên bộ Lễ đang đi tuần du. Nhận thấy thời cơ đã chín muồi, A Chiêu không còn ẩn mình trong chuồng ngựa, nhưng hắn vẫn nhất quyết mặc bộ y phục vải thô mà Nhược Vi tự tay may cho hắn, dù lúc này tiền bạc của Thẩm gia đã đủ mua cả một con phố.
“Tỷ tỷ, ta đi kinh thành lần này, thực chất là đi tìm lại cái tên đã mất. Nếu ta không rửa sạch vết nhơ tham ô, Thẩm gia sớm muộn cũng bị ta liên lụy.” – A Chiêu ngồi dưới gốc liễu rủ, tay mân mê lọn tóc của Nhược Vi, ánh mắt buồn bã như thể sắp bị bỏ rơi.
Nhược Vi siết chặt đôi bàn tay lạnh giá của hắn: “Ta đã bán đi ba tiệm vải lớn nhất, tiền bạc đã xếp đủ trên xe ngựa. A Chiêu, ta không cần chàng là Trạng nguyên quan cao lộc hậu, ta chỉ cần chàng bình an trở về.”
A Chiêu đột ngột gục đầu vào vai nàng, giọng nghẹn ngào: “Ở kinh thành nhiều mỹ nữ, lại nhiều quyền quý, ta lại nhỏ tuổi, dễ bị người ta bắt nạt. Tỷ tỷ phải viết thư cho ta mỗi ngày, nếu không ta sẽ tưởng nàng có người khác mà đau lòng chết mất.”
Nhược Vi nhìn phu quân của mình – kẻ vừa đêm qua còn thức trắng để vạch ra sơ đồ triệt hạ cả một hệ thống tham quan, giờ đây lại đang “nhõng nhẽo” như một đứa trẻ lần đầu đi xa. Nàng vừa thương vừa buồn cười, chỉ biết gật đầu hứa hẹn.
Hắn lên đường với một tâm thế của một kẻ đi đòi mạng, nhưng trong hành trang của vị Trạng nguyên ấy, thứ quý giá nhất lại là chiếc khăn thêu có mùi hương dịu nhẹ của nữ gia chủ Thẩm gia. CHƯƠNG 14: CHIÊU TRÒ CỦA “CÁO NHỎ”
Kinh thành phồn hoa nhưng cũng đầy rẫy cạm bẫy. A Chiêu dùng vẻ ngoài khiêm nhường, thanh tú của một thiếu niên để tiếp cận Thái học viện. Hắn không vội vàng minh oan, mà đóng vai một sĩ tử nghèo khó nhưng có tài năng thiên bẩm, nhanh chóng thu hút sự chú ý của Thái hậu trong một buổi yến tiệc bình thơ.
Ðúng lúc này, Công chúa Trường Ninh – một nữ tử nổi tiếng kiêu kỳ – bắt đầu chú ý đến vị “tiểu tiên sinh” có gương mặt thoát tục này. Nàng ta cố tình dùng quyền lực để ép A Chiêu phải vào phủ làm phò mã.
Nhận được tin lành ít dữ nhiều từ kinh thành, Nhược Vi tức tốc bỏ dở việc buôn bán để tìm đến. Nàng vừa bước vào quán trọ nơi A Chiêu trú ngụ, đã thấy hắn đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, trên bàn là một dải lụa đỏ thượng hạng của Công chúa ban tặng.
“A Chiêu!” – Nhược Vi gọi lớn, hơi thở dồn dập vì đi đường xa.
A Chiêu giật mình, thấy nàng, đôi mắt hắn lập tức phủ một tầng sương mỏng. Hắn lao đến ôm chầm lấy eo nàng, rúc mặt vào cổ nàng mà khóc nấc lên:
“Tỷ tỷ… nàng cuối cùng cũng đến! Công chúa… người ấy ép ta, nói nếu ta không lấy người thì người sẽ cho san bằng Thẩm gia. Ta sợ lắm, ta đã nói ta đã có nương tử ở nhà, nhưng người không tin…” Hắn đưa bàn tay thon dài, cố ý để lộ một vết xước nhỏ trên mu bàn tay (vốn là do hắn tự quẹt vào cạnh bàn): “Người còn sai người kéo tay ta, ta đã cố sức đẩy ra nên mới bị thương. Ta không muốn làm phò mã, ta chỉ muốn làm người chăn ngựa của tỷ tỷ thôi!”
Nhìn thấy vết thương và vẻ mặt “uất ức” của phu quân, ngọn lửa giận trong lòng Nhược Vi bùng lên. Nàng quên mất rằng hắn vốn dĩ có đủ mưu mô để từ chối một cách khôn khéo hơn. Nàng chỉ thấy phu quân nhỏ tuổi của mình đang bị kẻ quyền quý bắt nạt.
Nàng nâng tay hắn lên, thổi nhẹ vào vết xước, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía hoàng cung: “Công chúa thì sao? Chàng là người của Thẩm Nhược Vi ta, ai cũng đừng hòng cướp đi.”
A Chiêu tựa cằm lên vai nàng, ánh mắt hướng về phía ngoài cửa, nơi người của Công chúa đang rình rập. Hắn khẽ nhếch môi, lộ ra một nụ cười đắc thắng và tàn nhẫn. Hắn biết, chỉ cần khiến Nhược Vi ghen và xót xa, nàng sẽ dùng toàn bộ tài lực và sinh mạng để bảo vệ hắn. Ván bài này, hắn không chỉ thắng kẻ thù, mà còn thắng trọn vẹn sự chiếm hữu của người phụ nữ hắn yêu.
CHƯƠNG 15: CÚI ÐẦU TRƯỚC VƯƠNG QUYỀN
Công chúa Trường Ninh không phải là kẻ dễ từ bỏ. Nàng ta mang theo cấm vệ quân tìm đến tận quán trọ, định dùng uy quyền để ép Nhược Vi phải ký vào tờ giấy ly hôn.
Trong gian phòng ngột nạt, Nhược Vi đứng thẳng lưng, đối diện với Công chúa cao quý. Nàng không quỳ, ánh mắt bình thản đến lạnh lùng. Công chúa tức giận, định sai người vả miệng nàng thì một bóng dáng thanh tú lao ra, chắn ngay trước mặt Nhược Vi.
A Chiêu quỳ sụp xuống, đầu chạm vào sàn gỗ vang lên tiếng cốp chát chúa. Hắn không nhìn Công chúa, mà quay lại nắm chặt lấy tay Nhược Vi, đôi mắt đẫm lệ, giọng nói run rẩy:
“Công chúa… xin người đừng hại nương tử của ta. Ta… ta tình nguyện chịu phạt thay nàng. Nếu người muốn trừng trị kẻ không biết điều, thì cứ đánh ta đi!”
Nói rồi, hắn quay sang Nhược Vi, ánh mắt đầy vẻ hy sinh và đau đớn: “Tỷ tỷ, nàng mau chạy đi, đừng vì ta mà mang tội khi quân. Ta chỉ là một kẻ hèn mọn, mạng này trao cho Công chúa cũng được, miễn là nàng bình an.”
Công chúa Trường Ninh thấy A Chiêu vì bảo vệ Nhược Vi mà không tiếc tính mạng, vừa tức vừa ghen, nhưng lại không thể ra tay với gương mặt xinh đẹp đang đẫm nước mắt kia. Nhược Vi nhìn thấy đôi vai gầy của phu quân rung lên bần bật, cơn giận trong nàng bùng phát. Nàng kéo hắn dậy, che sau lưng mình, gằn giọng: “A Chiêu, không được quỳ! Ta không tin trên đời này không có lẽ phải.”
Hành động bảo vệ của Nhược Vi đúng như dự tính của A Chiêu. Hắn rúc đầu vào vai nàng, khóe môi khẽ nhếch lên khi thấy Công chúa giận đến mức mặt mũi tím tái mà chẳng làm gì được.

Leave a Reply