Tác giả: An Nguyệt
Thể loại: Cổ đại, Ngọt sủng, Mưa dầm thấm lâu, Chữa lành, Niên hạ, HE.
Mưa tháng Ba ở Giang Nam không dứt khoát như mưa phương Bắc, nó cứ rỉ rả, mang theo cái lạnh thấm vào tận lớp vải lót. Thẩm Nhược Vi nhấc nhẹ tà váy lụa sắc thiên thanh, bước chân nàng khựng lại nơi hành lang dẫn vào chuồng ngựa phía Tây. Mùi cỏ khô ẩm mục, mùi nồng hắc của phân ngựa quyện vào cái mùi tanh tưởi của máu tươi khiến nàng vô giác nhíu chặt đôi mày phượng.
“Ðánh! Cho nó biết thế nào là quy củ của Thẩm gia!” – Tiếng quát tháo của Lưu quản sự, kẻ vốn nổi tiếng cậy quyền, vang lên chát chúa giữa màn mưa.
Nhược Vi ra hiệu cho tỳ nữ dừng lại, nàng đứng sau khung cửa tròn, đôi mắt sắc sảo lặng lẽ quan sát. Trên nền đất bùn nhão nhoét, một bóng hình gầy guộc đang co quắp. Hắn chỉ mặc độc một mảnh áo vải thô rách nát, để lộ bờ vai gầy nhưng khung xương lại thanh thoát lạ kỳ. Những lằn roi da quất xuống, xé toạc lớp da thịt trắng bệch, máu chảy thành dòng hòa vào bùn đất.
Ðiều khiến Nhược Vi chú ý không phải là trận đòn, mà là kẻ bị đánh kia. Hắn không van xin, không khóc lóc. Hắn chỉ im lặng chịu đựng, đôi bàn tay gầy guộc bấu chặt lấy đống rơm khô đến mức móng tay bật máu.
“Dừng tay.”
Giọng nói của Nhược Vi thanh lãnh nhưng mang theo uy quyền không thể chối từ. Ðám nô bộc giật mình, vội vàng buông gậy gộc, dạt sang hai bên. Lưu quản sự thấy nàng thì mặt biến sắc, vội vàng khúm núm:
“Ðại tiểu thư… sao người lại hạ cố đến nơi dơ bẩn này? Tên tiểu tử này mới mua về, lười biếng lại cứng đầu, lão nô đang dạy bảo…”
Nhược Vi không nhìn lão, nàng chậm rãi tiến lại gần bóng người đang nằm đó. Nàng dùng chiếc quạt xếp nâng nhẹ cằm hắn lên. Một gương mặt hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ.
Nàng khựng lại. Ðó là một gương mặt còn rất trẻ, có lẽ chỉ mười tám, mười chín tuổi, kém nàng đến vài tuổi xuân. Dù bùn đất bê bết, nhưng những đường nét trên khuôn mặt ấy thanh tú đến mức thoát tục: sống mũi cao thẳng, đôi môi nhợt nhạt và đặc biệt là đôi mắt. Khi hắn ngước lên nhìn nàng, đôi mắt ấy sũng nước, đỏ hoe, chứa đựng một sự uất ức và yếu đuối đến tận cùng, khiến lòng người ta không tự chủ được mà thắt lại một nhịp.
“Tiểu thư… cứu… cứu ta…” – Hắn thào thào, giọng nói khàn đặc nhưng trong trẻo như tiếng ngọc vỡ. Bàn tay hắn run rẩy vươn ra, định chạm vào gấu váy của nàng rồi lại sợ hãi rụt lại, đầu cúi gập xuống nền bùn, vai run lên bần bật như một con chim nhỏ bị bão vùi dập.
“Tên là gì?” – Nhược Vi hỏi, thanh âm dịu đi vài phần.
“Hắn tên A Chiêu, thưa tiểu thư. Một kẻ mất trí nhớ lưu lạc bên đường, lão nô thấy rẻ nên mua về.” – Lưu quản sự chen vào.
Nhược Vi nhìn đôi bàn tay của A Chiêu. Dù dính đầy bùn đất và máu, nhưng ngón tay hắn thon dài, thắt đốt rõ ràng, không có những vết chai sạn của kẻ lao dịch lâu ngày. Trái lại, vết chai mỏng nơi ngón trỏ và ngón giữa lại giống như dấu vết của kẻ quanh năm cầm bút. Một kẻ chăn ngựa có đôi tay của quan văn?
Nàng nhìn sâu vào đôi mắt đang rưng rưng của hắn. A Chiêu đột nhiên ngước lên, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má xanh xao, hắn nhìn nàng bằng ánh mắt sùng kính và đầy mong cầu, như thể nàng là vị cứu tinh duy nhất trong cuộc đời tăm tối của hắn.
“A Chiêu không lười biếng… A Chiêu chỉ… chỉ đau quá…” – Hắn nói rồi lịm dần đi, đầu gục vào mũi giày của nàng.
Nhược Vi đứng lặng giữa màn mưa. Nàng vốn là đích nữ Thẩm gia, từ nhỏ đã lăn lộn trên thương trường, trái tim sớm đã hóa đá trước những trò lừa lọc. Nhưng cái nhìn cuối cùng của thiếu niên này, sự yếu ớt và thuần khiết đến lạ lùng ấy lại đánh vào một góc mềm yếu mà chính nàng cũng không rõ.
“Lưu quản sự, kẻ này ta lấy đi. Ngựa của ta dạo này khó thuần, cần người trông nom kỹ lưỡng hơn.”

Leave a Reply to A WordPress Commenter Cancel reply